Monday, May 4, 2015

Tháng Tư Đen - Tưởng Niệm Những Tướng Lãnh, Anh Hùng Tuẫn Tiết, Những Chiến Sĩ Can Trường Đã Bị Hành Hình

Thảo Nguyên

Ngày 30 Tháng Tư, còn được gọi là Tháng Tư Đen, đã mang đến những đám mây đen che phủ bầu trời VN, nơi sự dữ và hung ác bắt đầu ngự trị trên toàn cõi Việt Nam, một cách tuyệt đối và tàn nhẫn. Máu của quân cán chính, thường dân vô tội tuôn đổ thắm đẫm mãnh đất quê hương. Muôn triệu giọt nước xót thương cho những anh hùng vị quốc vong thân, cho một nền tự do dân chủ non trẻ đã sớm bị tiêu diệt.

Trong cái ngày đau buồn đó, chúng ta đã có những vị Tướng lãnh tuẫn tiết theo thành, quân nhân các cấp đã tuẫn tiết, giữ trọn tình với quê hương. Những vị anh hùng của dân tộc Việt Nam, những chiến sĩ dũng mãnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, suốt đời tận tụy với nước non, đã hiến dâng cho tổ quốc những giọt máu đỏ thắm tinh khôi cuối cùng của mình:
  • Thiếu Tướng Nguyn Khoa Nam, Tư lnh Quân đoàn IV, Quân Khu IV. Ông là v tướng rt yêu lính thương dân. Là mt Pht t thun thành ăn chay 15 ngày mt tháng. Cuc sng ông gin d, không v con, không nhu cu vt cht xa hoa, không gì hết, đơn gin đến mc tr thành huyn thoi.
  • Chun tướng Lê Văn Hưng, Tư lnh Phó Quân đoàn IV, Quân Khu IV. Được xưng tng là mt trong nhng con mãnh h dũng cm nht ca QLVNCH. Ông là người hùng t th An lc, đánh thng bn sư đoàn đch, vang danh Quân s VNCH và Chiến s thế gii.
  • Thiếu Tướng Phm Văn Phú, Tư lnh Quân đoàn II, Quân Khu II. Mt chiến binh mà các cp bc đi lên đu được trao gn vinh thăng ti mt trn.
  • Chun Tướng Lê Nguyên V, Tư lnh Sư Đoàn 5 B Binh. Ni danh là mt chiến binh qu cm, mt sĩ quan thanh liêm, mn cán, năng n, có tài tham mưu và ch huy, có mt tinh thn t trong cao đ và t lc cánh sinh.
  • Chun Tướng Trn Văn Hai, Tư lnh Sư Đoàn 7 B Binh. Là người con hiếu tho, là v tướng thanh liêm, sng đi thanh bn, nghim ngm kinh Pht. Ông ni tiếng là v Tướng thương yêu và chăm lo cho đi sng chiến binh các cp dưới quyn hết mc, thm chí coi thường c mng sng ca mình.

Ngoài ra còn nhiều quân nhân đủ mọi cấp bậc, các quân binh chủng, đã tuẫn tiết trong ngày 30/4/1975.  Một người bạn cùng khóa KQ với tôi, Trung Úy KQ Trần Quốc Khánh, Trưởng Phi Đạo 217/ SĐ 4 KQ đã tự sát cùng cả gia đình khi ông Dương Văn Minh kêu gọi buông súng đầu hàng. Thật đau buồn cho vận nước và xót thương cho những người con kiên cường, những nhân tài của đất nước đã phải ra đi…

Sau khi chiếm được Miền Nam, tờ Sài Gòn Giải Phóng, tờ báo chính thức của đảng Cộng Sản, xuất bản ngày 2/6/1975 đã tuyên bố người dân Miền Nam phải trả “nợ máu” cho cái được gọi là “cách mạng”. Và từ đó máu của Người Việt đã tiếp tục tuôn đổ trên khắp dãy đất Miền Nam cho danh nghĩa ‘giải phóng”.
Những nghiên cứu sưu tập của Jacqueline Desbarats của Đại Học Berkeley đã cho biết có ít nhất 65,000 người Việt đã bị xử tử hình trong vòng tám năm sau ngày VNCH sụp đổ. (con số này không tính đến số người bị chết trong tù khổ sai của CS mang tên là “học tập cải tạo”.) Trong đó có rất nhiều chiến sĩ QLVNCH. Tôi xin được đưa ra vài thí dụ:

Ngày 1/5/1975, sau khi bắt được Đại tá tỉnh trưởng Chương Thiện Hồ Ngọc Cẩn, người đã chiến đấu tới viên đạn cuối cùng, Việt Cộng đánh đập ông tàn nhẫn và biệt giam ông. Ngày 14/8/1975, ông đã bị xử tử hình tại sân Vận động Cần Thơ. Sau bắn chết ông xong, Việt Cộng  tiếp tục trả thù ông bằng một cách mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Chúng cột dây vào cổ ông rồi dùng xe Jeep kéo lê ông trên đường phố. Có gì dã man hơn không? Ông đã bị chết hai lần: Chúng bắn ông tại pháp trường và rồi xé nát thân xác còn ấm của ông trên đường phố đầy gạch đá.

Hào khí, tinh thần bất khuất, chất nhân bn ca người lính QLVNCH đã được th hin qua li nói cui ca ông trước b hành hình: 

“Nếu tôi thng trong cuc chiến, tôi s không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không làm nhc các anh như các anh làm nhc tôi. Tôi cũng không hi các anh câu mà các anh hi tôi. Tôi chiến đu cho t do ca người dân. Tôi có công mà không có ti. Không ai có quyn kết ti tôi. Lch s s phê phán, xét đoán các anh là gic đ hay tôi là ngy. Các anh mun giết tôi, c giết đi. Xin đng bt mt. Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm! Đả Đảo Cộng Sản!".

Tính anh hùng bất khuất, không nao núng trước họng súng kẻ thù cũng được thể hiện qua Trung sĩ Vũ Tiến Quang, 19 tuổi, người bị bắt cùng Đại tá Hồ Ngọc Cẩn, đã bị viên đại tá chính ủy CS bắn một phát vào đầu ngay khi Trung Sĩ Quang cười ngạo nghễ vào mặt viên Đại tá này. Bác Sĩ Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sĩ đã viết theo lời kể của cô Vũ thị Huỳnh Chi, em gái của Trung Sĩ Quang, đã chứng kiến tận mắt cái chết của anh ruột mình:

“Viên chính ủy chỉ những xác chết nói với Đại Tá Cẩn:
- Chúng mày là hai tên ngụy ác ôn nhất. Đ.M. Chúng mày sẽ phải đền tội.
Đại Tá Cẩn vẫn không trả lời, vẫn cười nhạt. Trung sĩ Quang ngang tàng:
- Đại tá có lý tưởng của đại tá, tôi có lý tưởng của tôi. Đại tá theo Karl Marx, theo Lénine; còn tôi, tôi theo vua Hùng, vua Trưng. Tôi tuy bại trận, nhưng tôi vẫn giữ lý tưởng của tôi. Tôi không gọi đại tá là tên Việt Cộng. Tại sao đại tá lại mày tao, văng tục với chúng tôi như bọn ăn cắp gà, phường trộm trâu vậy? Phải chăng đó ngôn ngữ của đảng Cộng-sản ? 
……….
Viên đại tá rút súng kề vào đầu Quang:
- Đ.M. Tao hỏi mày, bây giờ thì mày có chính nghĩa hay tao có chính nghĩa?
Quang cười ngạo nghễ:
- Nếu đại tá có chính nghĩa tại sao đại tá lại dùng lời nói thô tục vớí tôi? Ừ! Muốn mày tao thì mày tao. Đ.M. tên Cộng Sản ác ôn! Nếu tao thắng, tao dí súng vào thái dương mày rồi hỏi: Đ.M.Mày có nhận mày là tên Việt Cộng không? Thì mày trả lời sao?
Một tiếng nổ nhỏ, Quang ngã bật ngửa, óc phọt ra khỏi đầu."


Chúng ta hãy nghe một nhân chứng sống kể về sự trả thù tàn bạo của CS trong hồi ký ‘Tháng Ba gãy Súng”: 

“Ðoàn tù chúng tôi đi thất thểu trên đường, đoành một tiếng, một xác người ngã xuống bờ ruộng, đoành một tiếng, một xác người nữa ngã xuống bờ ruộng. Một người đi ngay bên cạnh tôi bị bắn vào đầu, máu và óc văng dính cả vào người tôi.”

Những người bị bắn chết một cách vô tội vạ như thế là ai? Mang cấp bậc Binh nhất, Binh nhì, Sĩ Quan hay Hạ Sĩ Quan, tên tuổi? Không ai biết.! Biết bao nhiêu những cái chết đau thương như thế! Họ chết vì lòng hận thù sắt máu của cái được gọi là “bạo lực cách mang”.

Hôm nay là ngày giỗ thứ 40 của các vị Anh Hùng Tuẫn Tiết, chúng tôi xin mọi người hãy dành một nén hương lòng cho những người anh hùng của quân lực VNCH đã anh dũng hy sinh hoặc tuẫn tiết trong những ngày cuối của cuộc chiến. Họ đáng để cho chúng ta tôn vinh và đời đời nhớ ơn...

Chúng tôi xin cầu nguyện cho cho vong linh ca các v Tướng lãnh, Quân nhân các cp đã tun tiết theo mnh nước, vong linh các t sĩ được an bình, siêu thoát, tiêu diêu nơi min cc lc, sng an bình nơi ci vĩnh hng.

Chúng tôi cũng xin cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm được tự do; dân chủ, nhân quyền sớm được phục hồi trên quê hương chữ S yêu thương của chúng ta.


Thảo Nguyên 
(30/4/2015 - Tưởng niệm 40 năm ngày VNCH sụp đổ)

Sunday, April 26, 2015

Đêm qua tôi nằm mơ

Đêm qua tôi nằm mơ
Thấy trở về dĩ vãng
Của một thời bom đạn
Tàn phá quê hương tôi
Của một thời bom đạn
Tàn sát nhân dân tôi

Đêm qua tôi nằm mơ
Thấy tiền đồn năm cũ 
Của những ngày trấn thủ
Nhìn mưa đổ sang thu 
Của những ngày trấn thủ 
Cùng chiến đấu ngăn thù

Tiền đồn năm đó
Trong mùa Hè Đỏ Lửa.
Nơi An Lộc, Bình Long.
Nơi Charlie, Rạch Bắp.
Vùng phơi  xác quân thù

Đêm Qua tôi nằm mơ
Thấy trở về nước Việt
Một nước Việt Tự Do,
Không còn quân Giặc Đỏ 

Dân mình vui ấm no !

SaGiang ( Adelaide )

Nhớ Mẹ Tháng Tư

Đời xa nhà mang nỗi hờn vong quốc.
Nợ quê hương canh cánh mãi bên lòng
Bao năm qua lòng con luôn đau xót.
Thương mẹ già tóc trắng mỏi mòn trông.

Con trôi nỗi , nơi xứ người theo năm tháng.
Thân bọt bèo vùi dập chốn tha hương.
Tháng Tư Đen mang nổi buồn viễn xứ.
Nước mất nhà tan, đầu bạc hận đau thương.

Mẹ, Mẹ ơi ! Tháng tư lại về nữa !
Thân mẹ gầy ngày tháng mỏi lưng cong
Con lưu lạc tìm đường về cứu nước.
Mẹ chờ con ôi ngày tháng long đong!

Ngày mẹ đi con không về đưa tiển!
Nước mắt trào dâng trong tiếng xé lòng đau!
Ngày mẹ đi con nghe lòng tan nát!
Biết tìm đâu ! Mẹ hởi biết tìm đâu

Rồi mai nầy khi nước nhà thôi chinh chiến,
Ngày Quê Hương tiêu hết bóng quân thù.
Con v đây còn đâu M yêu du!
Bi
ết tìm đâu hình bóng M thiên thu!

Sa Giang ( Adelaide )

Thursday, April 16, 2015

Ngày 30 Tháng Tư

nguyễntriềuanhtâm

ngày nầy, nước mất, nhà tan,
Việt Nam lữa cháy,  điêu tàn Việt Nam!
nỗi đau của Mẹ ngàn năm,
vết thương chảy máu âm thầm trong ta
phận em tần tảo bôn ba,
đã ba mươi tám năm qua đời người...
ta nhìn em bán môi cười
ngựa xe điên đảo, tình người phôi pha,
Saigon mắt lệ xót xa
ngở ngàng! xa lạ! ..đâu là quê hương?! 

©nguyễntriềuanhtâm
saigon, tháng 4, 2013

Bốn Mươi Năm Nhục Nhằn

nguyntriuanhtâm

ta đi tìm nim vui
nim vui đâu không thy
ni bun c  khôn nguôi
bun vây quanh ta mãi

thy tui già xôn xao
ngày lng  im không chào
đêm là nim cô đc
em hnh phúc ngt ngào

bn mươi năm nc n
mt đi người đã qua
m bây gi nín th
con bây gi không cha

nim đau đã quá đá
trái tìm đã khô cn
ta nhìn người xa l
bn mươi năm nhc nhn!

thế  gian ny hn hp,
em ng gic thiên thn
nuôi tình yêu cho đp,
dù cuc sng gian truân

nguyntriuanhtâm
Saigon 12 tháng4 năm 2013

Tuesday, April 14, 2015

Hồi Ký Của Một Nhạc Trưởng Quân Nhạc: Thời điểm 30-4-1975 Tại Đơn Vị Tôi

Anh Lương An Cảnh là Nhạc trưởng Ban Quân nhạc Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH cho đến ngày VNCH sụp đổ. (CLB Nguyễn Công Trứ)

Lưong An Cảnh

Đơn vị chúng tôi nằm trong trại Đào Bá Phước, Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân. Vì biết rõ khả năng tác chiến của chúng tôi, nên vị trí đồn trú của chúng tôi có thể coi là an toàn nhất trong trại: Một mặt giáp ranh đơn vị Quân cụ. Mặt kế tiếp là vách tường cao kiên cố của khám Chí Hòa. Phần còn lại do Biệt Động Quân phụ trách. Khu chúng tôi ngoài Văn phòng,  kho, phòng tập còn thêm 120 căn nhà cho gia đình Quân nhạc của đơn vị chúng tôi.

Chỉ huy trưởng Biệt Động Quân lúc đó là Thiếu tướng Đỗ Kế Giai. Ông thường xuyên đi họp; và những sĩ quan trên Bộ Chỉ Huy xuống uống cà phê nơi trại gia binh chúng tôi cho biết, theo lời Ông Giai, có thể sẽ tiến đến chính phủ Liên Hiệp. Có hôm thì họ nói, ông Giai bảo nếu giải pháp Liên Hiệp không thành, một số đơn vị sẽ rút về Miền Tây. Lúc đó tôi cũng còn hăng máu bảo các tài xế lo tu bổ và sửa chửa các xe cho tốt. Nếu họ rút, mình cũng đi theo vì đơn vị chúng tôi có: 5 xe GMC, 2 xe DODGE và 1 xe JEEP.

Ngày 28-4-75, Bộ Chỉ Huy Biệt Đông Quân ra lệnh: “Nội bất xuất, ngoại bất nhập” bắt đầu có hiệu lực từ ngày mai. Vì thế tôi đưa gia đình ra khỏi trại.
Sáng 29-4-75, khi chúng tôi đang ngồi uống cà phê tại quán cóc ở khu gia binh của chúng tôi, thấy một chiếc C-119 đang bay ở hương Phú Lâm, theo chúng tôi phỏng đoán, bất ngờ bị gảy đôi và bốc cháy trên trời vì trúng hỏa tiển SA-7 của VC. Sau đó tôi được Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân kêu lên họp để phân chia vùng trách nhiệm. Họ cho biết theo tin tình báo, tối nay VC sẽ tấn công vào Sàigòn, một trong các đường tiến quân của họ là từ ngã tư Bảy Hiền đi xuống. Vậy toàn thể lính trong trại phải sẵn sàng tác chiến và ứng trực suốt cả đêm, thỉnh thoảng họ sẽ cho sĩ quan trực xuống kiểm soát.

Họp xong, tôi tập họp anh em lại nói những gì Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân phổ biến và phân công.

Bắt đầu từ bây giờ, chúng tôi không còn là “Lính kèn” nữa mà trở thành “Người lính tác chiến” thực sự. Khi họ tấn công vào, mình không bắn họ, họ vẫn bắn mình vì họ chỉ coi mình là lính của phe địch.

Sáu giờ chiều, tập họp anh em lại kiểm soát sơ qua súng ống đạn dược, giày, nón sắt và trải đều theo  vị tri chỉ định của sĩ quan trực Biệt Động Quân. Riêng tôi, ngồi tại phòng trực của Ban Quân Nhạc để nghe điện thoại liên lạc với Bộ Chỉ Huy Biêt Động Quân. Đến 12 giờ khuya, một anh nhạc viên của Ban Nhạc Sư Đoàn Dù nhưng gia đình vẫn ở trong khu gia binh của tôi, vào phòng trực hỏi: 
      - Giờ này ông còn làm gì ở đây?
      - Ứng chiến đêm nay theo lệnh của Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân. 
      - Thôi về ngủ đi ông ơi ! Trại Hoàng Hoa Thám, Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Dù bỏ trống không còn ai nên tôi mới về đây.

Tôi lin thông báo cho anh em tan hàng.

Sáng hôm sau, tôi cùng anh em trên văn phòng vẫn làm việc như thường. Tôi có một máy PRC-25, liền lấp antenne dài  vào dò tần số. Tôi bắt gặp tần số của một đơn vị đang trấn giử một nơi  tôi đoán là hướng xa lộ Biên Hòa. Một lúc sau, giọng trong máy kêu cứu có vẽ gấp rút:
        - Cua xut hin khá đông, yêu cầu bn cho cá ti đa đ dit cua.(M-72 dit xe tăng)
Mt ging khác tr li trong máy: 
        - Tình hình bây gi mnh ai ny lo, không ai có th giúp người khác được.
Sau câu nói đó là mt tn s luôn, có l h tt máy. Nghe xong, thy vô cùng tht vng. Trong lúc đó Đài Phát Thanh Sài Gòn chỉ phát nhc Quân hành, thnh thong, nhac nh li và tiếng xướng ngôn viên chen vào: “Mi thính gi đón nghe tin quan trong”. Sau đó ít lâu, lnh đu hàng ca Tng Thng Dương Văn Minh được phát liên tc.

Trong lúc chúng tôi đang bàng hoàng vì lệnh đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh thì những tiếng hổn loạn xen với tiếng la “Chìa khóa đâu, mở cửa mau” vang lên bên khám Chi Hòa. Sau đó không lâu, một toán người leo qua bờ tường khám chạy về phía văn phòng chúng tôi. Vì sợ chúng tràn vào cướp súng làm loạn nên chúng tôi vội đóng cửa văn phòng, vũ khí sẳn sàng. Chúng tôi dự định, nếu họ tràn vào quá đông, chúng tôi sẽ dùng lựu đạn. Nhưng họ chỉ mượn đường để thoát ra ngoài, chắc họ sợ đi đường cổng chính của khám sẽ bị chận lại.

Hôm sau, Thiếu tướng Đỗ Kế Giai cùng toàn thể sĩ quan Bộ Chỉ huy Biệt Động Quân quần áo chỉnh tề, ra tận cổng đón 5 hay 6 tên Việt Cộng ốm nhom, mặt tái mét vào để bàn giao. Đến trưa, một sĩ quan Biệt Động Quân dẫn 2 tên xuống gặp chúng tôi. Họ không đề cặp gì đến vấn đề nhạc khí mà chỉ hỏi xe và súng. Tôi nói cho họ biết súng anh em đều giử tại nhà để khi cần là có ngay. Họ bảo tôi gom súng lại chất lên xe, hôm sau sẽ có người đến tiếp thu. Tôi liền thông báo cho anh em đem súng để lên xe. Hôm sau có một anh chạy xe đạp vào hỏi ai là “Thủ trưởng” ở đây? Anh em trong ban nhạc dẫn đến gặp tôi. Anh ta nói:
        - Tất cả những gì ở đây hiện nay là tài sản của nhân dân, phải bảo quản cho tốt.
Và bảo mở kho nhạc khí cho anh ta xem. Nhìn qua một lượt, anh ta liền hỏi:
        - Có Mandoline không, anh lấy một cây.
        - Quân Nhạc không dùng Mandoline, tôi nói. 
Anh ta liền bỏ đi. Một lát sau, một anh đi xe đạp đến thấy súng chúng tôi để trên xe liền hỏi:
         - Súng này đem đi đâu đây?
         - Hôm qua có mấy anh bảo chuẩn bị sẵn sàng để hôm nay có người đến nhận, tôi nói.
Anh ta liền nói: 
         - Không đem đi đâu hết. Phát lại cho anh em vì hiện nay đã hòa hợp hoà giải rôi, mọi người cùng hợp lực giữ gìn đất nước.

Sau đó tôi thông báo anh em đến nhận súng lại.

Hôm sau hai người đến hỏi tôi
         - Súng đã chuẩn bị sẵn sàng chưa sao không thấy
         - Tôi đã chuẩn bị xong hôm qua, nhưng có anh đến bảo đem xuống.
         - Anh phải nghe theo lệnh của tôi, anh ta nói.
 Tôi lin trình bày:
         - Các anh không mang cp bc, không bng tên nên tôi không biết anh nào đã ra lnh.
Anh ta không tr li và bo hôm sau tr li và phi sn sàng. V phn nhc khí, không thy ai nói đến vn đ tiếp nhn nên tôi liên lc vi Phường. Ông Phường Trưởng nói gi li đ x dng khi Phường cn đến, không được giao cho ai hết.

Vài hôm sau, có 2 người vào và cho biết đã tìm ban nhạc chúng tôi trong Tổng Tham Mưu nhưng không gặp và hỏi thăm mới biết chúng tôi ở đây. Họ tự giới thiệu:
         - Người nói giọng Bắc là Nhạc sĩ Trung tá Huy Du còn người nói giọng Nam là Nhạc sĩ Trung tá Xuân Hồng.
 Họ bảo tôi giao tất cả nhạc khi cho họ. Tôi nói 
         - Phường bảo giử lại không được giao cho ai.
Họ nói họ là quân đội Giải Phóng nên họ có quyền lấy, không cần hỏi ai. Tôi nói với họ:
         - Chúng tôi hiện giờ dưới quyền kiểm soát trực tiếp của Phường, hai người cùng tôi ra Phường, nếu Phường đồng ý tôi sẽ giao.
Cuối cùng họ theo tôi ra Phường. Khi gặp ông Phường trưởng, ông ta không cho lấy.

Tôi tưởng họ ra oai với ông Phường trưởng như lúc ở trong Ban nhạc, nhưng hai ông năn nĩ:
         - Những thứ đó chúng tôi cần hơn ông. Chúng tôi chỉ lấy nhạc khí thôi, còn các thứ khác như bàn ghế, dụng cụ văn phòng và tất cả vật dụng khác chúng tôi sẽ để lại. 
Sau cùng, ông Phường trưởng đồng ý.

Về đến văn phòng, họ bảo tôi mở kho nhạc khi cho họ xem, trong kho còn một ít nhạc khí xấu. Họ hỏi ban nhạc bao nhiêu người? Tôi nói trên 70 nhạc viên. Họ nói nhạc viên nhiều như vậy nhưng sao nhạc khí quá ít. Tôi nói vì anh em còn giử ở nhà. Khi trở lại văn phòng, tôi thấy họ cần gì là lấy, không như mình tưởng thủ tục bàn giao giống như mình trước kia phải kê khai mọi thứ, chi tiết rõ ràng.

Sau khi họ đi rồi, tôi liền nghĩ, hiện giờ anh em nhạc viên mình giử mỗi người ít nhất 1 nhạc khí. Có người xử dụng 2 hay 3 nhạc khí khác nhau, dại gì giao cho họ hết, để lại cho anh em sau này có nhạc khí để mưu sinh. Tôi liền lấy hồ sơ tiếp liệu về nhạc khí thiêu hủy hết, sau đó viết thông báo treo trước văn phòng:
 Theo lệnh của Quân Đội Giải Phóng, anh em nào còn giử nhạc khi của Ban Nhạc hảy hoàn trả lại để bàn giao.

Đồng thời tôi cũng nói nhỏ với anh em: "Hiện nay tôi không còn quyền hành gì cả, tôi chỉ viết thông báo theo lệnh họ. Ai gan thì giử, còn yếu bóng vía thì trả lại nhưng tôi khuyên ai giử nhiều kèn nên trả lại một vì nếu giao quá ít, họ sẽ thắc mắc và không biết họ còn đòi hỏi gì nữa không?"

Khi họ trở lại nhạc khí thu hồi được thêm một ít. Họ thắc mắc nhưng tôi đã chuẩn bị cách trả lời hợp lý.

Tôi nói với họ, trước kia ban nhạc của tôi kết nghĩa với ban nhạc 266 của Mỹ ở Long Bình. Khi quân đội Mỹ về nước, tất cả nhạc viên của họ tặng lại nhạc khí cho nhạc viên của tôi làm kỹ niệm, vì thế chúng tôi coi là của riêng của từng nhạc viên. Nhạc khí của họ thời hạn xử dụng tối đa là 3 năm, nên tốt hơn nhạc khí lảnh của đơn vị. Vì để kho không người bảo trì sợ bị hư hỏng, nên chúng tôi hoàn trả lại cho Bộ Chỉ Huy Quân Nhạc nên số nhạc khí còn lại rất ít. Họ nghe cũng hợp lý nên không thắc mắc gì cả.

Bây giờ nghĩ lại, với ý định rút xuống Miền Tây, lúc đó nếu có, chúng tôi cũng không thực hiện được. Phương tin chúng tôi ch có my chiếc xe, nếu ch ch người trong ban nhc thôi thì có tha, nhưng nếu đem theo c gia đình của mọi người thì đâu đ phưong tin di chuyn. Thí d, nếu đang công tác mt nơi nào xa gia đình, khi có lnh tháp tùng theo luôn thì có th thc hin được. Còn lúc đó, h đang chung vi gia đình, làm sao h chu b li đ đi mt mình. Nh li lúc đó còn hăng hái, suy nghĩ không hp lý.

Đây là những gì còn nhớ vào thời điểm 30-4-1975

Lương An Cảnh
14/4/2015

Saturday, April 11, 2015

Black April


Thảo Nguyên



'Hương tàn lch s
âm
trong lòng
theo đ
i luân chuyn
gi
t máu anh hùng
linh h
n bt khut
t
n ti nghìn năm!
c
m ơn +Thao Nguyen chia s the article!

                                                                         Nhat Thuy Vi


Black April (Tháng Tư Ðen) had brought dark clouds over Vietnam where evils started to control the whole country absolutely and ruthlessly. Since then, the brutal oppression towards the South Vietnamese people has been carried out callously and systematically.


A South Vietnamese father carries his son and a bag of household possessions as he leaves his village near Trang Bom on Route 1 northwest of Saigon April 23, 1975. (AP Photo/KY Mhan)
South Vietnamese in Da Nang, Vietnam, after the fall of Saigon in 1975, struggle to climb aboard ships that will evacuate them to Cam Ranh Bay.

The fateful day on April 30, 1975










A North Vietnamese tank rolls through the gate of the Presidential Palace in Saigon, signifying the fall of the Republic of Vietnam (30/4/197575)
After taking over Saigon, the official Communist Party newspaper “Sài Gòn Giải Phóng” (Liberated Saigon) declared on 2/6/1975 that the Southerners must pay their “blood debt” to the so called “revolution”. And the blood of Vietnamese has been shed since the Fall of Saigon. In the name of “liberation”, the Republic of Vietnam was destroyed and the killings have been carried out all over South Vietnam.
In Communist hard labour prisons (Re-education camps)
Research from Jacqueline Desbarats, a UC Berkeley demographer, shows that at least 65,000 Vietnamese perished as victims of political executions in the eight years after the Fall of Saigon. She only counted eye-witnessed executions and discarded about two-thirds of the political death reports received. The death count also did not include those who died in “Re-Education Camps” which actually were notorious Communist hard labour prisons, and victims of starvation, disease, exhaustion, suicide or "accident" (caused by clearing minefields, for instance) as a result of hostile policies in the postwar economy and politics in South Vietnam. Amongst victims of these executions were many soldiers of the Military Forces of the Republic of Vietnam:
Col. Hồ Ngọc Cẩn
  • Colonel H Ngc Cn was executed at the Cn Thơ Oval on 14/8/1975. He was captured when the VC attacked his provincial compound at the very end of the Vietnam War. He was then executed. After the killing, the revenge was continued in an unimaginable way. The VC tied a rope around his neck then used a military four wheel drive vehicle (the Vietnamese called it a “jeep”) pulling his body around the town. There would not be any reprisal that could match the cruelty of this vengeance. Col. Cn died twice. They shot him at the execution and then tore up his still-warm-dead-body on the rugged surface of the town’s roads. 
At the execution of Col. Ho Ngoc Can
At the execution, the VC asked him if he pleaded guilty to the crime with which they had charged him. He answered boldly “If I won this war, I wouldn’t take revenge and condemn you of any offense against me as you’re doing to me now. I wouldn’t humiliate you as you’re crushing me. I also wouldn’t ask you the question you’ve just asked me. I have fought for the freedom of the people! I have served my country. I did not commit any crime as you’ve condemned me. You have no right to convict me. History will judge and decide if you are red aggressors or I am a puppet (as the VC labelled the Government, People and Military Forces of RVN). If you want to kill me, just do it. Do not bind my eyes. Down with Communism. Long live Vietnam.”

(Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán xét đoán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Xin đừng bịt mắt. Đả đảo cộng sản. Việt Nam muôn năm").

  • Major Phan Văn Triu was executed at the Ba Xuyên prison in June 1975.
  • Lieutenant Ngô Ðình Tùng died in the Song Mao prison in 1975
  • Captain Nguyn Quang Tuyến was executed in Bến Tre in 1977
  • Captain Lê Văn Trang died in the Nam Hà prison in 1978
  • Officer Trn Quang Trân, an electronic engineer was executed in the Tiên Lãnh prison
  • And so on…

From the 30th of April 1975, the Communists have totally controlled all Vietnam with absolute power over the Vietnamese people. With a centralised government and planning system, they have created massive poverty throughout Vietnam. They have also destroyed intellectual property by burning books and musical compositions and have wiped out cultural heritage through waves of “Cultural Revolutions”. Right after the Fall of Saigon, the life of the South Vietnamese was brought back thousands of years right back to the Stone Age.





Raising a RVN flag on the Quảng Trị Citadel
after retaking it from the occupation of the
Communist armed force from the North.
I am proud to have been a soldier who took part in the fight to defend the Republic of Vietnam from the invasion of Communism. We had no choice in this War. When a country is invaded by strong military forces, can you take a peaceful means to protect the country? I think we can use different ways, but taking arms is a “must”. We fought to defend our newly established freedom in the South. We stood up for the basic human rights we had just gained back after the colonisation of the French. I am regretful that we lost the war to those who served International communism not for the sake of the country. They saw their own absolute power as being more important than the country. Therefore we lost our freedom and human rights and most crucially, we lost our beautiful culture that had been passed down for thousands of years, i.e. Honesty, Humanity, Respect, Righteousness and Intellectualism. (We will need many generations to re-build Vietnamese traditional culture in the post-Communist era. But, Communists must first give up their power and return it to the Vietnamese people before we can properly rebuild the country.) We were not strong enough to stop the enormous red waves from the North which came down with two mighty forces: the military force of the North with a vast support from China, the Soviet Union and the Eastern Block and the massive political force from the Leftists and Media of 60’s and 70’s of the West.

The statue "Thương Tiếc" 
(Mourning for sacrificing RVN soldiers)
at the entrance of the National Cemetery 
of the RVN Armed Forced and it was destroyed
right after the Fall of Saigon
I grieve for the sacrifice of soldiers who laid down their life for the country but their duty of defending the freedom and independence of South Vietnam was not realised. Their gallant actions are remembered. I will never forget the time I was in a Communist prison. I remember all my friends and all the soldiers who suffered and/or died in Communist prisons.

We were soldiers. I am proud of the past and all the heroic soldiers who courageously fought for the Vietnamese people and the country. Please give one minute to remember those who sacrificed their life for Vietnam in battles, or in Communist prisons, those who were executed after the Fall of Saigon, and those who lost their life after Black April because of the vengeance and oppression of the ruling Communists. We are soldiers. We still are duty bound to fight for freedom and human rights for Vietnam. We now fight with peaceful means but will be more effective if we are unified. The Power of One will help us to achieve what we could not fulfill in the past: FREEDOM, INDEPENDENCE and HUMAN RIGHTS for VIETNAM


Thảo Nguyên

References

Desbarats, Jacqueline “Repression in the Socialist Republic of Vietnam: Executions and                          Population Relocation.” In The Vietnam Debate, edited by John Norton Moore,                      pp 193-202. Lanham, Md.: University Press of America, 1990.
Phạm, Phong Dinh Vinh Danh Cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn 
               http://hon-viet.co.uk/PhamPhongDinh_VinhDanhDaiTaHoNgocCan.htm 
               viewed on 12/4/2015
Thụy Vi     "Chúng Xử Tử Các Anh - Những Người Lính VNCH & CSQG Can Trường Tại Tỉnh                      Chương Thiện" in Vợ Người Tù Cải Tạo
   http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=5802 viewed on 12-4-2015